Anh hùng – Taichinhtoancau.com https://taichinhtoancau.com Trang thông tin tài chính toàn cầu Wed, 10 Sep 2025 22:59:17 +0000 vi hourly 1 https://wordpress.org/?v=6.7.2 https://cloud.linh.pro/media/2025/08/taichinhtoancau.svg Anh hùng – Taichinhtoancau.com https://taichinhtoancau.com 32 32 Nguyễn Đầu hi sinh khi cứu 2 cháu bé đuối nước https://taichinhtoancau.com/nguyen-dau-hi-sinh-khi-cuu-2-chau-be-duoi-nuoc/ Wed, 10 Sep 2025 22:59:13 +0000 https://taichinhtoancau.com/nguyen-dau-hi-sinh-khi-cuu-2-chau-be-duoi-nuoc/

Một bi kịch đau lòng đã xảy ra tại thành phố Huế vào tối ngày 22/7, khi anh Nguyễn Đầu, một người đàn ông dũng cảm, đã cứu sống một trong hai cháu bé bị đuối nước tại hồ nước trong khu nghĩa trang nhân dân phía Nam phường Phú Bài, nhưng chính anh đã mất mạng.

Gia cảnh của anh Đầu cũng hết sức khó khăn. Ảnh: Nhật Hoàng.
Gia cảnh của anh Đầu cũng hết sức khó khăn. Ảnh: Nhật Hoàng.

Thông tin ban đầu cho biết, vào đầu giờ chiều cùng ngày, một nhóm 5 trẻ nhỏ ở phường Phú Bài đã ra hồ nước trong khu nghĩa trang chơi. Đến khoảng 14 giờ, hai trong số 5 trẻ nhỏ là cháu M. (10 tuổi) và cháu Th. (4 tuổi) không may bị sẩy chân xuống hồ nước sâu và chới với chờ cứu.

Nghe tiếng trẻ con kêu cứu, anh Đầu đã lập tức chạy đến ứng cứu và cứu được bé M. (10 tuổi), đưa vào bờ an toàn. Tuy nhiên, khi quay ra cố gắng cứu bé Th., anh Đầu đã không may bị đuối nước và chìm xuống hồ, mất tích.

Trong khi đó, một người đàn ông tên Phi, trú tại phường Mỹ Thượng, TP Huế, đang xây lăng mộ tại nghĩa trang và nghe được tiếng kêu cứu của những đứa trẻ, cũng đã chạy đến ứng cứu. Người này đã tìm thấy cháu Th., nhưng rất tiếc là bé đã tử vong.

Cảnh sát Phòng cháy chữa cháy và Cứu hộ cứu nạn Công an TP Huế đã điều động cán bộ, chiến sĩ và phương tiện đến tìm kiếm. Đến khoảng 17 giờ cùng ngày, thi thể anh Đầu đã được tìm thấy dưới hồ nước và được đưa về gia đình lo hậu sự.

Lãnh đạo phường Phú Bài, TP Huế đã đến thăm hỏi, chia sẻ và động viên gia đình anh Nguyễn Đầu. Được biết, gia đình anh Đầu là một trong những gia đình có hoàn cảnh khó khăn tại phường Phú Bài, nên sự ra đi đột ngột của anh khiến nhiều người dân địa phương cảm thương và chia buồn.

Trong thời gian qua, đã có nhiều trường hợp đuối nước đáng tiếc xảy ra tại Huế. Do đó, người dân tại địa phương cần phải cảnh giác và có biện pháp phòng ngừa để đảm bảo an toàn cho bản thân và gia đình.

]]>
Cứu kịp bé trai trong vụ lật tàu Vịnh Xanh: 2 cảnh sĩ được tặng bằng khen https://taichinhtoancau.com/cuu-kip-be-trai-trong-vu-lat-tau-vinh-xanh-2-canh-si-duoc-tang-bang-khen/ Tue, 02 Sep 2025 18:29:32 +0000 https://taichinhtoancau.com/cuu-kip-be-trai-trong-vu-lat-tau-vinh-xanh-2-canh-si-duoc-tang-bang-khen/

Hai chiến sĩ cảnh sát thuộc Phòng Cảnh sát Phòng cháy chữa cháy và Cứu nạn cứu hộ, Công an tỉnh Quảng Ninh, đã thể hiện lòng dũng cảm và tinh thần nhân đạo cao cả trong nỗ lực cứu nạn vụ lật tàu du lịch Vịnh Xanh58 trên vịnh Hạ Long. Thượng úy Đỗ Nhân Tuấn và trung úy Nguyễn Văn Nhất, những người đầu tiên tiếp cận hiện trường sau khi nhận lệnh từ chỉ huy, đã có hành động nhanh chóng và quyết đoán để cứu sống một bé trai 10 tuổi đang mắc kẹt trong khoang tàu.

Bé trai 10 tuổi may mắn được cứu sống
Bé trai 10 tuổi may mắn được cứu sống

Thượng úy Tuấn đã nhảy xuống từ tàu cứu hộ và dùng búa gõ vào thân tàu để thông báo có lực lượng cứu nạn đến. Khi phát hiện có dấu hiệu còn người sống bên trong, anh đã dùng búa rìu chuyên dụng đập vỡ kính và chui vào khoang tối đen, nước ngập gần hết. Anh đã tìm thấy bé trai H.N.M, kéo cháu ra khỏi khoang tàu và đưa lên mặt nước. Trung úy Nhất đã hỗ trợ đưa cháu lên tàu, thay quần áo, giữ ấm và trấn an tinh thần. Bé trai được đưa lên tàu cứu hộ trong tình trạng hoảng loạn, toàn thân dính dầu máy, mặt tím tái vì lạnh. Cháu bé cho biết không còn ai sống sót trong khoang.

Cả hai chiến sĩ này từng được Bộ trưởng Bộ Công an tặng bằng khen vì đã dũng cảm cứu 3 ngư dân gặp nạn trong bão Yagi tại cảng Tuần Châu năm 2024. Hành động dũng cảm và nhân đạo của họ đã được ghi nhận và khen thưởng, thể hiện tinh thần trách nhiệm và lòng nhân ái của lực lượng công an.

Lực lượng cứu nạn đã kiểm tra toàn bộ thân tàu sau khi trục vớt và mở rộng phạm vi tìm kiếm 2 nạn nhân còn lại trong bán kính hàng chục km quanh hiện trường. Trong điều kiện thời tiết phức tạp do ảnh hưởng bão số 3, các chiến sĩ vẫn miệt mài làm nhiệm vụ với quyết tâm cao nhất. Thượng tá Vương Đức Thọ, Phó trưởng phòng Cảnh sát Phòng cháy chữa cháy và cứu hộ cứu nạn Công an tỉnh Quảng Ninh, cho biết sẽ cố gắng hết sức, tận dụng từng giờ phút quý giá để tìm kiếm những nạn nhân mất tích.

Trước đó, vụ lật tàu du lịch Vịnh Xanh58 trên vịnh Hạ Long đã gây ra lo ngại về sự an toàn của du lịch biển và việc cần thiết phải tăng cường các biện pháp đảm bảo an toàn cho du khách. Việc hai chiến sĩ cảnh sát dũng cảm cứu người đã mang lại niềm tin và hy vọng cho những người đang gặp khó khăn, đồng thời thể hiện sự tận tâm và trách nhiệm của lực lượng công an trong việc bảo vệ tính mạng và tài sản của nhân dân.

Hiện tại, lực lượng chức năng đang tiếp tục tìm kiếm các nạn nhân còn lại và điều tra nguyên nhân vụ việc. Sự việc cũng đặt ra yêu cầu về việc cần tăng cường các biện pháp an toàn và cảnh giác trong các hoạt động du lịch, đặc biệt là trên biển.

]]>
Thế hệ hôm nay viết tiếp câu chuyện hòa bình ở Côn Đảo https://taichinhtoancau.com/the-he-hom-nay-viet-tiep-cau-chuyen-hoa-binh-o-con-dao/ Wed, 13 Aug 2025 09:29:51 +0000 https://taichinhtoancau.com/the-he-hom-nay-viet-tiep-cau-chuyen-hoa-binh-o-con-dao/

Côn Đảo – Một Nơi Thiêng Liêng Của Lịch Sử Việt Nam

Là một nhà báo, tôi đã từng đến thăm nhiều địa danh lịch sử, nhưng Côn Đảo luôn là một nơi đặc biệt. Không cần lời giới thiệu hay sắc màu tô điểm, Côn Đảo tự nó đã trở nên linh thiêng. Chỉ cần một bước chân đặt xuống, một làn gió biển mặn mòi thoảng qua, là đã thấy lòng trùng xuống, tim nhói lên một niềm kính phục và biết ơn vô hạn. Côn Đảo là nơi mà từng tấc đất, từng nắm cát, từng con sóng cũng mang trong mình một câu chuyện bi hùng về lòng yêu nước, sự hy sinh và niềm tin son sắt vào ngày mai hòa bình.

Ngày 26/7, tôi có cơ hội đặt chân lên đặc khu thiêng liêng này để tham dự Lễ tri ân các anh hùng, liệt sĩ tại Côn Đảo. Cùng hàng trăm đại biểu, người dân, cựu chiến binh và những người con xa xứ trở về, chúng tôi đã dâng nén hương thành kính tại Nghĩa trang Hàng Keo, Nghĩa trang Hàng Dương, những nơi được xem là “bàn thờ Tổ quốc” giữa biển khơi. Khó có thể diễn tả được cảm xúc của tôi lúc đứng lặng lẽ nghiêng mình trước những ngôi mộ – phần lớn là chưa biết tên – những người con ưu tú của đất mẹ đã ngã xuống trong bóng tối của ngục tù, trong nỗi đau không tên, để góp phần cho ánh sáng tự do được thắp lên cho hôm nay.

Những nén nhang, ngọn nến bập bùng trong gió như là hơi thở của quá khứ vọng về, nhắc nhở chúng ta rằng, để có được những ngày bình yên này, máu xương đã từng đổ xuống biết bao nhiêu. Khi ánh chiều buông xuống, tôi cảm nhận như đất trời lặng im để lắng nghe lời tri ân, để chứng kiến sự tiếp nối thiêng liêng giữa các thế hệ. Những giọt nước mắt âm thầm rơi xuống không chỉ là của nỗi đau, mà còn là của lòng biết ơn và niềm tự hào vô hạn. Bởi vì trong nơi tưởng như là chốn tận cùng ấy, lại chính là điểm khởi đầu của những điều cao cả nhất – tình yêu đất nước, lòng hy sinh vô điều kiện, và khát vọng độc lập, tự do.

Đêm xuống, tôi tham dự chương trình nghệ thuật “Côn Đảo – Bản hùng ca bất tử” – một khúc tráng ca không chỉ kể về quá khứ mà còn lay động trái tim từng người bằng sức mạnh của nghệ thuật, của âm nhạc, của những ký ức chưa bao giờ nguôi ngoai trong tâm thức dân tộc. Dưới vòm trời đầy sao, tiếng nhạc vang lên như tiếng vọng của những linh hồn anh hùng đang trở về.

Tôi đặc biệt xúc động với ca khúc “Viết tiếp câu chuyện hòa bình”, một bài hát không quá ồn ào, nhưng từng câu từng chữ lại đào sâu vào ký ức, gọi dậy bao hình ảnh hào hùng: “Cha ông ta ngày xưa ngã xuống, để cho đời ta ngày sau đổi lấy hòa bình. Giữa khói binh ai cũng nguyện lòng hy sinh… Để cho đất nước yên vui từ đó. Để cho đỏ thắm màu cờ tự do. Để những tiếng cười vang khắp nơi từ ngày chiến thắng”. Tôi đã nghe nhiều bản hùng ca về chiến tranh, về sự hy sinh và hòa bình. Nhưng lần này, giữa không gian thiêng liêng Côn Đảo, nơi hàng vạn chiến sĩ cách mạng từng bị giam cầm, tra tấn và hy sinh, những câu hát ấy bỗng mang một chiều sâu đặc biệt.

Côn Đảo không chỉ là một địa danh. Côn Đảo là ký ức, là biểu tượng, là chứng nhân. Côn Đảo là nơi lưu giữ những nỗi đau tận cùng nhưng cũng là nơi phát ra ánh sáng rực rỡ nhất của tinh thần bất khuất, nơi “tử vì sinh, mất vì còn, chịu đựng để chiến thắng”. Tôi xúc động khi nghĩ về những người tù không án – những người dám đứng lên vì lý tưởng cao cả dù biết rằng con đường phía trước là bóng tối nhà tù, là roi vọt, là đòn tra tấn, và có thể là cái chết không tên, không tuổi.

Tôi cũng nghĩ về những người trẻ hôm nay – thế hệ sinh ra trong hòa bình, lớn lên trong nhịp sống sôi động và tự do. Liệu chúng ta đã hiểu hết giá trị của hòa bình, của độc lập? Liệu chúng ta có đang viết tiếp câu chuyện của cha ông bằng hành động thiết thực, bằng ý chí vươn lên, bằng khát vọng xây dựng đất nước hùng cường?

Đi giữa đêm Côn Đảo, tôi thấy những ngọn nến nhỏ được đặt trước mỗi phần mộ. Ánh nến lung linh soi rọi khuôn mặt trầm ngâm của những người đến viếng. Mỗi ngọn nến như là một lời hứa âm thầm – rằng chúng tôi sẽ không quên, sẽ sống xứng đáng, sẽ tiếp tục hành trình mà các anh, các chị đã khởi đầu bằng máu và nước mắt.

Nơi đây, thời gian dường như ngưng đọng. Sự ồn ào của thế giới hiện đại bị để lại phía sau cánh cổng nghĩa trang. Ở đây, chỉ có tiếng gió biển thổi qua rừng dương, tiếng lá cây xào xạc như lời thì thầm của những linh hồn bất tử.

Tôi xúc động đặc biệt khi được trò chuyện với một nữ cựu tù chính trị năm xưa, nay đã ngoài 80 tuổi nhưng vẫn giữ nét cương nghị của một thời không khuất phục. Cô kể lại những ngày tháng bị biệt giam trong phòng tối, chỉ có tiếng rít của roi điện và tiếng gió biển rít qua song sắt làm bạn.

Cô kể, bằng giọng đều đều, không một lời oán trách, rằng những người con gái tuổi đôi mươi năm ấy đã cắn răng chịu đựng mọi cực hình chỉ để giữ lại một điều: lòng tin. “Chúng tôi không sợ chết, chỉ sợ Tổ quốc không độc lập” cô nói, mắt nhìn xa xăm về phía Nghĩa trang Hàng Dương.

Tôi lặng đi. Trong đôi mắt già nua ấy không chỉ là nỗi đau, mà là ánh sáng của tự do. Sự kiên cường của những người phụ nữ như cô không chỉ là biểu tượng, mà là minh chứng sống cho sức mạnh tinh thần Việt Nam.

Nghe cô nói, tôi nghĩ rằng thế hệ hôm nay có một trách nhiệm thiêng liêng: ghi nhớ và tri ân. Tri ân không chỉ là những bông hoa, nén hương vào mỗi dịp 27/7, mà còn là sự nỗ lực không ngừng trong hiện tại – xây dựng một đất nước giàu mạnh, một xã hội công bằng, một tương lai đáng sống cho mọi người dân.

Chính từ những nơi như Côn Đảo – nơi thử thách con người đến tận cùng – đã sinh ra những giá trị vĩnh cửu. Ở đây, tôi không chỉ thấy cái chết, mà thấy sự sống vĩnh hằng của lòng yêu nước. Tôi không chỉ thấy ngục tù, mà thấy niềm tin mãnh liệt vào một ngày mai.

]]>
Những người anh hùng thời bình https://taichinhtoancau.com/nhung-nguoi-anh-hung-thoi-binh/ Wed, 06 Aug 2025 15:59:12 +0000 https://taichinhtoancau.com/nhung-nguoi-anh-hung-thoi-binh/

Trong suốt chiều dài lịch sử dân tộc Việt Nam, hàng triệu người con ưu tú đã xung phong ra trận, chiến đấu với lòng dũng cảm và hy sinh quên mình. Những thanh niên trẻ tuổi, với tinh thần nhiệt huyết và lý tưởng cao đẹp, đã sẵn sàng gác lại những ước mơ, hoài bão của tuổi trẻ để lên đường thực hiện nhiệm vụ thiêng liêng, bảo vệ Tổ quốc và mang lại sự bình yên, hạnh phúc cho nhân dân.

Tuổi mười tám, đôi mươi, là giai đoạn chuyển mình quan trọng trong cuộc đời mỗi người. Đó là thời điểm mà nhiều bạn trẻ đang trên ngưỡng cửa trưởng thành, chuẩn bị cho những dự định và hoài bão trong tương lai. Tuy nhiên, với những thanh niên yêu nước, họ đã chọn một con đường khác – con đường của lý tưởng và trách nhiệm với đất nước. Họ từ bỏ những trang sách, giảng đường, gia đình và người thân để lên đường chiến đấu, thể hiện lòng yêu nước và tinh thần trách nhiệm cao cả.

Những người trẻ này đã trở thành những người anh hùng, sống mãi trong lòng nhân dân và được nhớ đến như những tấm gương sáng về lòng yêu nước và sự tận tâm vì cộng đồng. Câu chuyện về họ đã trở thành nguồn cảm hứng cho nhiều thế hệ sau này, khích lệ và động viên tinh thần yêu nước và trách nhiệm xã hội. Bằng sự hy sinh và cống hiến của mình, họ đã để lại dấu ấn sâu đậm trong lịch sử dân tộc và tiếp tục được tưởng nhớ và tôn vinh.

Sự hy sinh và cống hiến của những người trẻ tuổi trong chiến tranh đã mang lại cho chúng ta những bài học quý giá về lòng yêu nước, sự đoàn kết và tinh thần trách nhiệm. Những bài học này không chỉ có ý nghĩa trong quá khứ mà còn có ý nghĩa trong hiện tại và tương lai. Chúng ta cần tiếp tục phát huy những tinh thần này để xây dựng và phát triển đất nước, thực hiện nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc và mang lại sự thịnh vượng, hạnh phúc cho nhân dân.

Ngày nay, chúng ta có thể thấy rõ hơn giá trị của hòa bình và tự do mà chúng ta đang được hưởng. Những hy sinh và cống hiến của các thế hệ đi trước đã mang lại cho chúng ta cơ hội phát triển và xây dựng đất nước. Vì vậy, chúng ta cần trân trọng và biết ơn những người đã ngã xuống cho chúng ta có được tự do ngày hôm nay. Chúng ta cũng cần tiếp tục phát huy tinh thần yêu nước và trách nhiệm xã hội, góp phần xây dựng đất nước trở nên phát triển và thịnh vượng hơn.

Tính đến nay, vẫn còn rất nhiều liệt sĩ chưa được tìm thấy hoặc được vinh danh đầy đủ. Những đền thờ và nơi thờ tự được xây dựng trên khắp cả nước nhằm tưởng nhớ và tôn vinh những người con ưu tú của dân tộc. Việc xây dựng và tôn vinh những công viên, di tích lịch sử cũng như việc tổ chức các hoạt động tưởng niệm và tôn vinh liệt sĩ là một phần quan trọng trong việc giáo dục truyền thống và lý tưởng cho thế hệ trẻ.

]]>