Văn học – Taichinhtoancau.com https://taichinhtoancau.com Trang thông tin tài chính toàn cầu Thu, 14 Aug 2025 05:45:41 +0000 vi hourly 1 https://wordpress.org/?v=6.7.2 https://cloud.linh.pro/media/2025/08/taichinhtoancau.svg Văn học – Taichinhtoancau.com https://taichinhtoancau.com 32 32 Nhà báo trở thành nhà văn: Văn học là không gian để khám phá bản thân https://taichinhtoancau.com/nha-bao-tro-thanh-nha-van-van-hoc-la-khong-gian-de-kham-pha-ban-than/ Thu, 14 Aug 2025 05:45:36 +0000 https://taichinhtoancau.com/nha-bao-tro-thanh-nha-van-van-hoc-la-khong-gian-de-kham-pha-ban-than/

Phạm Công Thắng – Một người đa tài, đã dành hơn 40 năm để theo đuổi đam mê của mình trong lĩnh vực báo chí, nhiếp ảnh, văn học và sưu tầm. Sinh năm 1954, ông đã gắn bó với ngành báo chí và nhiếp ảnh từ lâu, và được biết đến với biệt danh ‘lãng du’ bởi sự nghiệp của mình gắn liền với việc đi lại, khám phá và sáng tạo.

Triển lãm “Những lát cắt cảm xúc” của Phạm Công Thắng.
Triển lãm “Những lát cắt cảm xúc” của Phạm Công Thắng.

Làm phóng viên ảnh đã giúp ông có cơ hội lặn lội khắp mọi nơi, bắt gặp những khoảnh khắc sự kiện quan trọng và phục vụ tòa báo. Sự đam mê với nhiếp ảnh đã thôi thúc ông bước vào con đường nhiếp ảnh nghệ thuật, một hành trình đòi hỏi sự kiên nhẫn và sáng tạo. Ngoài việc gắn bó với ngành hàng không, ông còn có cơ hội khám phá nhiều quốc gia khác.

Có một Phạm Công Thắng lãng du - 3
Có một Phạm Công Thắng lãng du – 3

Thành quả của ông là 3 cuộc triển lãm ảnh và 2 tập sách ảnh cá nhân. Triển lãm ảnh đầu tiên có tên ‘Quê hương’ được tổ chức vào năm 1999 tại Thanh Hóa, với những tác phẩm ảnh đậm chất xứ Thanh. Tiếp theo là triển lãm ‘Khoảnh khắc’ vào năm 2011, ghi lại những mặt của đời sống xã hội. Và gần đây nhất là triển lãm ảnh ‘Những lát cắt cuộc sống’ vào năm 2024.

Một góc không gian "Ký ức nhiếp ảnh" của nghệ sĩ Phạm Công Thắng. (Ảnh: TTXVN)
Một góc không gian “Ký ức nhiếp ảnh” của nghệ sĩ Phạm Công Thắng. (Ảnh: TTXVN)

Không dừng lại ở đó, ông tiếp tục ‘lãng du’ với một không gian mới – văn học. Trong vòng 5 năm từ 2021-2025, ông đã cho ra đời 4 tập truyện ngắn. Các tác phẩm của ông nhận được nhiều đánh giá tích cực từ các nhà văn và nhà phê bình văn học. Phong cách của ông có thể được tóm tắt bằng những từ ‘sống động, nhân văn’.

Song song với sự nghiệp văn học, ông cũng xây dựng một bảo tàng mini ‘Không gian lưu giữ và trưng bày ký ức Nhiếp ảnh’. Vào ngày 7/6/2025, Tổ chức Kỷ lục Việt Nam đã công nhận và trao bằng xác lập kỷ lục Việt Nam cho công trình lưu giữ này.

Phạm Công Thắng đã chứng minh rằng ‘gừng càng già càng cay’, vẫn tiếp tục tích cực hoạt động và sáng tạo ở tuổi ‘thất thập’. Những cống hiến của ông trong lĩnh vực nghệ thuật và văn học đã mang lại niềm tự hào cho bản thân và những người xung quanh.

Với sự nghiệp đa dạng và phong phú của mình, ông đã thể hiện sự đam mê và kiên trì trong việc theo đuổi đam mê của mình. Từ nhiếp ảnh đến văn học, ông đã thể hiện sự đa tài và sáng tạo của mình.

]]>
Hai cách nhìn về Nhật Bản: Văn hoá và những định kiến https://taichinhtoancau.com/hai-cach-nhin-ve-nhat-ban-van-hoa-va-nhung-dinh-kien/ Mon, 04 Aug 2025 12:15:42 +0000 https://taichinhtoancau.com/hai-cach-nhin-ve-nhat-ban-van-hoa-va-nhung-dinh-kien/

Nhật Bản, một quốc gia với nền văn hóa đa dạng và phong phú, đã được nhìn nhận và diễn giải theo nhiều cách khác nhau bởi những người phương Tây. Việc hiểu biết về một nền văn hóa khác biệt luôn là một thách thức, và hai tác phẩm nổi tiếng, ‘Đế Chế Ký Hiệu’ của Roland Barthes và ‘Hồi Ức Của Một Geisha’ của Arthur Golden, đã thể hiện rõ điều này.

Geisha luôn trang điểm bằng một lớp phấn dày, môi được đánh son đỏ tươi, mắt kẻ bằng chì đen và đỏ, họ mặc kimono, không lấy chồng và làm việc cho các người bảo trợ.
Geisha luôn trang điểm bằng một lớp phấn dày, môi được đánh son đỏ tươi, mắt kẻ bằng chì đen và đỏ, họ mặc kimono, không lấy chồng và làm việc cho các người bảo trợ.
Geisha, là những cô gái có kỹ năng múa, hát, chơi nhạc cụ truyền thống
Geisha, là những cô gái có kỹ năng múa, hát, chơi nhạc cụ truyền thống

Roland Barthes, một nhà văn và triết học gia nổi tiếng của thế kỷ 20, đã đến Nhật Bản với tư cách là một nhà ký hiệu học. Ông đã nhìn nhận và diễn giải các ký hiệu văn hóa của Nhật Bản theo cách riêng của mình, tạo nên một bức tranh vừa đẹp đẽ vừa độc đáo về đất nước này. Tác phẩm ‘Đế Chế Ký Hiệu’ của ông là một tập hợp 26 bài viết, mỗi bài viết là một sự mô tả và diễn giải về một khía cạnh khác nhau của văn hóa Nhật Bản. Barthes đã xác định rằng ông không cố gắng mô tả lại hay phân tích bất cứ điều gì về Nhật Bản, mà chỉ đơn thuần dịch lại những gì ông cảm thấy, một cách vô cùng cá nhân, vô cùng tự sự của chính ông.

Ngược lại, Arthur Golden đã viết ‘Hồi Ức Của Một Geisha’ dựa trên hồi ức của Mineko Iwasaki, một Geisha thực sự. Tuy nhiên, cuốn sách đã bị chỉ trích vì cách tiếp cận và diễn giải về văn hóa Geisha, với nhiều người cho rằng ông đã lãng mạn hóa và xuyên tạc về nghề nghiệp này. Ông đã bị buộc tội xuyên tạc và phỉ báng, và đã phải trả một khoản tiền không tiết lộ để giải quyết vụ việc.

Lời văn trong Memoirs of a Geisha của Arthur Golden sắc bén, hấp dẫn
Lời văn trong Memoirs of a Geisha của Arthur Golden sắc bén, hấp dẫn
Nhiều độc giả nhận xét rằng khi đọc Đế Chế Ký Hiệu, họ gần như không còn nhận ra Nhật Bản nữa
Nhiều độc giả nhận xét rằng khi đọc Đế Chế Ký Hiệu, họ gần như không còn nhận ra Nhật Bản nữa

Sự khác biệt giữa hai cách tiếp cận này cho thấy rằng việc hiểu biết về một nền văn hóa khác biệt đòi hỏi sự tinh tế và thông minh. Chúng ta cần phải có khả năng nhìn nhận và diễn giải các ký hiệu văn hóa theo cách riêng của mình, mà không làm mất đi bản chất của văn hóa đó. Đi du lịch và khám phá các nền văn hóa khác biệt là một cách để chúng ta kích hoạt khả năng dùng đôi mắt của mình để đọc thế giới bằng thị giác. Khi ta không chỉ ngắm nhìn thế giới mà ta đang đọc nó, ta sẽ dễ dàng chèn vào đó những cảm quan rất riêng mà chỉ một mình ta có.

Những nàng Geisha và một Nhật Bản sáng bừng lên đầy màu sắc bởi những chiếc kimono và trâm cài trang nhã
Những nàng Geisha và một Nhật Bản sáng bừng lên đầy màu sắc bởi những chiếc kimono và trâm cài trang nhã

Nhìn chung, hai tác phẩm này đã cho thấy rằng việc hiểu biết về một nền văn hóa khác biệt đòi hỏi sự tinh tế và thông minh. ‘Đế Chế Ký Hiệu’ của Roland Barthes và ‘Hồi Ức Của Một Geisha’ của Arthur Golden là hai ví dụ khác nhau về cách tiếp cận và hiểu biết về Nhật Bản. Trong khi Roland Barthes mang đến một Nhật Bản vừa xa lạ vừa độc đáo, thì Arthur Golden lại bị chỉ trích vì cách tiếp cận và diễn giải về văn hóa Geisha.

Bức tranh Nhật Bản trong tác phẩm của Roland Barthes hiện lên vừa… xa lạ vừa độc đáo
Bức tranh Nhật Bản trong tác phẩm của Roland Barthes hiện lên vừa… xa lạ vừa độc đáo
Roland Barthes như mở ra một “căn phòng riêng” để tự do vẽ nên bức tranh phù tang của riêng mình
Roland Barthes như mở ra một “căn phòng riêng” để tự do vẽ nên bức tranh phù tang của riêng mình

Tóm lại, việc hiểu biết về một nền văn hóa khác biệt luôn là một thách thức, nhưng cũng chính sự khác biệt này đã tạo ra một cơ hội để chúng ta nhìn nhận và hiểu biết về thế giới theo nhiều cách khác nhau. Với sự tinh tế và thông minh, chúng ta có thể khám phá và hiểu biết về các nền văn hóa khác biệt một cách sâu sắc và chính xác hơn.

“Nước Nhật, nước Nhật ấy, nước Nhật của anh ấy – đối với Roland Barthes – là điều không tưởng của cái thèm muốn”
“Nước Nhật, nước Nhật ấy, nước Nhật của anh ấy – đối với Roland Barthes – là điều không tưởng của cái thèm muốn”

Một số Nhật Bản có nền văn hóa đa dạng và phong phú. Đế Chế Ký Hiệu là một tác phẩm nổi tiếng của Roland Barthes. Hồi Ức Của Một Geisha là một cuốn sách nổi tiếng của Arthur Golden

Một lưu ý khác, đó là Geish chỉ phục vụ trong tiệc rượu, còn tiệc trà sẽ dành cho các Maiko (học việc để trở thành Geisha).
Một lưu ý khác, đó là Geish chỉ phục vụ trong tiệc rượu, còn tiệc trà sẽ dành cho các Maiko (học việc để trở thành Geisha).
"Đế Chế Ký Hiệu" mang đến một Nhật Bản rất riêng, rất khác
“Đế Chế Ký Hiệu” mang đến một Nhật Bản rất riêng, rất khác
]]>